Dấu ấn một loài hoa!!!!!
Khi mà ngôn từ dần thể hiện nhiều hạn chế thì anh đang cố lưu lại dấu ấn kỷ niệm về một loài hoa. Một mầu vàng hoe không cần bóng bẩy đã in hình trong tim tự bao giờ! Mỗi ngày một vẻ, cho dù mưa giông, dù cho bão tố ầm ầm che kín bầu trời, eo hẹp tầm mắt thì không tàn phai là cảm nhận đầu tiên trong anh. Tiếp đó là con tim như bị chinh phục và linh hồn bị chiếm lĩnh bởi sắc đẹp dịu dàng mang nhiều tinh tế để lại nhiều dấu ấn thời gian.
Anh còn nhớ như in trong tim lần đầu tiên được ngắm nhìn loài hoa ấy. Dưới ánh sáng nhè nhẹ của trời khuya dịu hiền, từng làn gió hiền hoà hiu hiu thổi, từng con sóng xô bờ nhè nhẹ như không muốn làm ảnh hưởng đến chúng mình. Anh và em, ta bên nhau thật đầm ấm và hạnh phúc. Em khẽ nói “hoa đẹp không anh?” Ngước nhìn và cảm nhận đầu tiên hoa thật đẹp, một mầu vàng hoe không chút bóng bẩy từng dải từng dải rủ xuống mềm mại như liễu ven hồ như làn tóc em. Nhặt một cánh hoa rơi cũng khiến lòng xao xuyến, cánh hoa ấy mềm mại như bờ môi hôn. Hoa đẹp trong mắt anh vì em!
Ngày đó đã vội vã trôi qua để ngày hôm nay đến, vẫn bờ kè ấy, vẫn hàng ghế ấy trong cảnh chiều tà. Sóng quần quận, ào ào xô bờ vội vã. Thời gian đã trôi chầm chậm, thật chầm chậm. Có lẽ vì khi đó em bận việc và chỉ còn mình anh ngắm cảnh trời về chiều. Anh đã chờ đợi dù biết em không đến. Anh nhớ về đêm qua, đêm qua mình đã bên nhau, đêm qua sóng đã nhè nhẹ để giờ đây quần quận xô bờ, đêm qua từng cơn gió đã đón chào đêm mưa rả rích, xối xả, đêm qua... Bất chợt, anh nhớ về loài hoa ấy, loài hoa em mến, loài hoa đẹp trong anh vì em. Và anh thầm nghĩ trận mưa đêm qua đã làm hoa tan tác, xối xả. Anh vội tìm và ngỡ ngàng khi phát hiện một vẻ đẹp lạ thường. Anh đã nhớ em, anh đã muốn được ôm em vào lòng, muốn được hôn lên làn tóc rối, muốn được hôn lên bờ môi nồng nàn tình ái. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, vòng tay êm ái ấy đã luôn bên anh. Chợt nhận ra, khi mà giờ đây cảnh trời chiều đang dần bị thay thế bởi màn đêm, anh đã về để được gặp em.
Tháng sáu chiều mưa, chiều mưa không ngớt, chiều không mưa anh lại chiều mưa, mong sao mưa kín đường về và đêm ơi xin dài mãi mãi… Tuy giờ là đêm tháng tư nhưng khi bên nhau, anh đã thầm mong những chiều mưa không ngớt của tháng sáu. Anh mong mình bên nhau mãi không xa rời dù chỉ là trong giây lát, dù chỉ là trong suy nghĩ. Anh có ích kỷ không em khi mà anh biết chúng mình còn nhiều việc chưa làm xong và thời gian chưa cho phép chúng mình được như vậy.
Tháng năm đã đến, những chiều mưa nhiều khi đã làm anh không thích, chiều mưa ấy đã ảnh hưởng đến chúng mình bên nhau. Anh có không logic không em? Khi đã có những chiều mưa một mình, những chiều mưa không có em ở bên. Chỉ còn mình anh và loài hoa ấy nhớ về em, nhớ khi mình bên nhau.
Đã nhiều lần anh kể em nghe cảm nhận về loài hoa ấy, cảm nhận về vẻ đẹp dịu hiền không khuất phục những khắc nghiệt của thiên nhiên. Cảm nhận về sức sống mãnh liệt dù cho giông, dù cho bão… hoa vẫn kết quả! Như tình ta, dù có gặp trở ngại nào chúng mình cũng vượt qua phải ko em?
Giờ đây, khi nhiều chuyện không vui đã xảy ra thử thách tình ta. Đốt một điếu thuốc, anh như đang nhâm nhi tâm hồn “cuộc đời này có ai không ai mang lỗi lầm, cuộc đời này có ai không mang lầm lỡ. Có những sóng gió ta xa bờ, có những bão tố khiến tôi xa người dù là trong suy nghĩ. Cuộc tình nào người nói đi không mang rỗi hờn, cuộc tình nào người nói đi không một lần thương đau.” Anh thầm mong tình ta như loài hoa ấy. Em còn nhớ không anh đã nói “quả kia ăn được không em? Sẽ rất ngọt và bùi phải không em?”
------------------------------------------------------------------
Trong đời, đã ai chưa từng vượt qua khắc nghiệt của tạo hoá?
Đã ai chưa từng vượt qua thử thách cuộc đời?
Đã ai chưa từng tồn tại? Đã ai chưa từng phát triển?
Đã ai chưa từng một ngày kia trở về cát bụi?
Đã ai hiểu ý nghĩa của cuộc sống này?